成功了

金朝 长筌子
瞥然晓。便识破浮生,一场虚矫。利呼驱驰,光阴迅速,空惹物情衰老。自歌自笑。念好景、几人曾到。故园春色,海棠半开,绿杨轻袅。休休万事了。听乱山深处,杜鹃啼叫。归去来兮,长安古道,隐隐断霞残照。洞庭寂悄。叹门外、落花风扫。故人别后,青霄凤吟杳杳。
piē rán xiǎo biàn 便 shí shēng   chǎng jiǎo chí   guāng yīn xùn   kōng qíng shuāi lǎo xiào niàn hǎo jǐng rén céng dào yuán chūn   hǎi táng bàn kāi   绿 yáng qīng niǎo xiū xiū wàn shì le tīng luàn shān shēn chù   juān jiào guī lái   cháng ān dào   yǐn yǐn duàn xiá cán zhào dòng tíng qiāo tàn mén wài luò huā fēng sǎo rén bié hòu   qīng xiāo fèng yín yǎo yǎo