呈耿广州

唐代 张九龄
惟昔迁乐土,迨今已重世。阴庆荷先德,素风惭后裔。 唯益梓桑恭,岂禀山川丽。于时初自勉,揆己无兼济。 瘠土资劳力,良书启蒙蔽。一探石室文,再擢金门第。 既起南宫草,复掌西掖制。过举及小人,便蕃在中岁。 亚司河海秩,转牧江湖澨。勿谓符竹轻,但觉涓尘细。 一麾尚云忝,十驾宜求税。心息已如灰,迹牵且为赘。 忽捧天书委,将革海隅弊。朝闻循诚节,夕饮蒙瘴疠。 义疾耻无勇,盗憎攻亦锐。葵藿是倾心,豺狼何反噬。 履险甘所受,劳贤恧相曳。揽辔但荒服,循陔便私第。 嘉庆始获申,恩华复相继。无庸我先举,同事君犹滞。 当推奉使绩,且结拜亲契。更延怀安旨,曾是虑危际。 善谋虽若兹,至理焉可替。所仗有神道,况承明主惠。
wéi qiān   dài jīn zhòng shì yīn qìng xiān   fēng cán hòu
wéi sāng gōng   bǐng shān chuān shí chū miǎn   kuí jiān
láo   liáng shū méng tàn shí shì wén   zài zhuó jīn mén
nán gōng cǎo   zhǎng 西 zhì guò xiǎo rén   biàn 便 fān zài zhōng suì
hǎi zhì   zhuǎn jiāng shì wèi zhú qīng   dàn jué juān chén
huī shàng yún tiǎn   shí jià qiú shuì xīn huī   qiān qiě wèi zhuì
pěng tiān shū wěi   jiāng hǎi cháo wén xún chéng jié   yǐn méng zhàng
chǐ yǒng   dào zēng gōng ruì kuí huò shì qīng xīn   chái láng fǎn shì
xiǎn gān suǒ shòu   láo xián xiāng lǎn pèi dàn huāng   xún gāi biàn 便
jiā qìng shǐ huò shēn   ēn huá xiāng yōng xiān   tóng shì jūn yóu zhì
dāng tuī fèng shǐ 使   qiě jié bài qīn gèng yán huái 怀 ān zhǐ   céng shì wēi
shàn móu suī ruò   zhì yān suǒ zhàng yǒu shén dào   kuàng chéng míng zhǔ huì