成父以子进酿法为酒酒成许分贶趣之以诗并呈子进昆仲

宋代 赵蕃
苏仙尽饮不满勺,平生愿求酒方略。空山松桂不使间,必使捐糜效斟酌。 自言坐客有酣适,己虽独醒同醉乐。是心可以付调元,叹息乡来湖海著。 迩来继有孙夫子,文高饮少俱苏若。如何喜酿又相似,叔敖典型乱今昨。 谈间快说酒中病,鏖战如遇将军霍。至其妙处殆神授,后稷播种神农药。 冬篘近撇不老泉,石室兰溪望风却。我时篮舆适过之,静扫玉亭供偃薄。 呼童洗觞置我前,谓我多寡随人各。讵须珠玉始脩容,濡唇顿尔忘谐谑。 我云此乃酒御史,径取橄榄充咀嚼。庶几正味两相类,祛我沉痾屏无作。 我家是邦陋随俗,白酒酿来才宿诺。彼人固肯号茅柴,此意岂复知京洛。 阿连闻道愈于我,换米急抛居士屩。不劳火齐挠妻孥,要与论功上麟阁。 祇今旬月计已熟,沾溉况自有夙约。醉乡道路久生梗,愁城疆界思开拓。 便须健步速持似,预恐肴核穷搜索。梅公不与俗子对,我亦竹门无锁钥。 但判醉倒更微吟,万事休休还莫莫。
xiān jǐn yǐn mǎn sháo   píng shēng yuàn qiú jiǔ fāng lüè kōng shān sōng guì shǐ jiān 使   shǐ juān 使 xiào zhēn zhuó    
yán zuò yǒu hān shì   suī xǐng tóng zuì shì xīn tiáo yuán tàn   xiāng lái hǎi zhù    
ěr lái yǒu sūn   wén gāo yǐn shǎo ruò niàng yòu xiāng shū   áo diǎn xíng luàn jīn zuó    
tán jiān kuài shuō jiǔ zhōng bìng   áo zhàn jiāng jūn huò zhì miào chù dài shén shòu hòu   zhǒng shén nóng yào    
dōng chōu jìn piē lǎo quán   shí shì lán wàng fēng què shí lán shì guò zhī jìng   sǎo tíng gōng yǎn báo    
tóng shāng zhì qián   wèi duō guǎ suí rén zhū shǐ xiū róng   chún dùn ěr wàng xié xuè    
yún nǎi jiǔ shǐ   jìng gǎn lǎn chōng jué shù zhèng wèi liǎng xiāng lèi   chén ē píng zuò    
jiā shì bāng lòu suí   bái jiǔ niàng lái cái 宿 nuò rén kěn hào máo chái   zhī jīng luò    
ā lián wén dào   huàn pāo shì juē láo huǒ náo yào   lùn gōng shàng lín    
jīn xún yuè shú   zhān gài kuàng yǒu yuē zuì xiāng dào jiǔ shēng gěng chóu   chéng jiāng jiè kāi tuò    
biàn 便 jiàn chí shì   kǒng yáo qióng sōu suǒ méi gōng duì   zhú mén suǒ yuè    
dàn pàn zuì dào gèng wēi yín   wàn shì xiū xiū hái