承二公宠和复用元韵 其一

金朝 李俊民
脱却朝衫著纻麻,残年犹复梦京华。世情共指鹿为马,天意反教龙作蛇。 白发不公人易老,青山有素恨无涯。那禁送别东郊外,满目离离溅泪花。
tuō què cháo shān zhù zhù   cán nián yóu mèng jīng huá shì qíng gòng zhǐ 鹿 wéi   tiān fǎn jiào lóng zuò shé
bái gōng rén lǎo   qīng shān yǒu hèn jìn sòng bié dōng jiāo wài   mǎn jiàn lèi huā