成都赠别席夔

唐代 陆畅
不值分流二江水,定应犹得且同行。 三千里外情人别,更被子规啼数声。
zhí fēn liú èr jiāng shuǐ   dìng yīng yóu qiě tóng háng
sān qiān wài qíng rén bié   gèng bèi guī shù shēng