成都行

宋代 陆游
倚锦瑟,击玉壶,吴中狂士游成都。 成都海棠十万株,繁华盛丽天下无。 青丝金络白雪驹,日斜驰遣迎名姝。 燕脂褪尽见玉肤,绿鬟半脱娇不梳。 吴绫便面对客书,斜行小草密复疏;墨君秀润瘦不枯,风枝雨叶笔笔殊。 月浸罗*清夜徂,满身花影醉索扶。 东来此欢堕空虚,坐悲新霜点鬓须。 易求合浦千斛珠,难觅锦江双鲤鱼。
jǐn     zhōng kuáng shì yóu chéng  
chéng hǎi táng shí wàn zhū   fán huá shèng tiān xià  
qīng jīn luò bái xuě   xié chí qiǎn yíng míng shū  
yān zhī tuì jǐn jiàn   绿 huán bàn tuō jiāo shū  
líng biàn 便 miàn duì shū   xié xíng xiǎo cǎo shū   jūn xiù rùn shòu   fēng zhī shū  
yuè jìn luó   qīng   mǎn shēn huā yǐng zuì suǒ  
dōng lái huān duò kōng   zuò bēi xīn shuāng diǎn bìn  
qiú qiān zhū   nán jǐn jiāng shuāng