城东作

宋代 孔平仲
九江非吾土,久寓忘羁栖。丘坟之所宅,舍此亦安归。 钱官最閒暇,因得治其私。松楸郁在望,时复至郊圻。 驾言上东原,蔼蔼晨露晞。草木新过雨,秀色可疗饥。 念此道旁民,散居在山蹊。新秋百物熟,入城各有携。 芋迸紫卵壮,姜抽红笋肥。欓香忆烹鲤,稻白想流匙。 养生无不有,美味仍及时。此土遂可老,行当结茅茨。 云水有深约,尘埃无尽期。人生适意耳,富贵亦何为。
jiǔ jiāng fēi   jiǔ wàng qiū fén zhī suǒ zhái shě   ān guī    
qián guān zuì xián xiá   yīn zhì sōng qiū zài wàng shí   zhì jiāo    
jià yán shàng dōng yuán   ǎi ǎi chén cǎo xīn guò xiù   liáo    
niàn dào páng mín   sǎn zài shān xīn qiū bǎi shú   chéng yǒu xié    
bèng luǎn zhuàng   jiāng chōu hóng sǔn féi dǎng xiāng pēng dào   bái xiǎng liú chí    
yǎng shēng yǒu   měi wèi réng shí suì lǎo háng   dāng jié máo    
yún shuǐ yǒu shēn yuē   chén āi jìn rén shēng shì ěr   guì wéi