程德望祠部于书室前凿池作亭秋望落成而正之内翰适至因名其亭曰登月室曰聚奎要予同赋 其一

明代 顾清
方塘开我前,明月出我东。仙人骑鹤来,憩我亭之中。 调笑弄月影,徘徊吟天风。夜久月渐高,光满池若空。 遗我丹桂枝,自携白芙蓉。飘然凌风去,千秋怀德容。
fāng táng kāi qián   míng yuè chū dōng xiān rén lái   tíng zhī zhōng
tiáo xiào nòng yuè yǐng   pái huái yín tiān fēng jiǔ yuè jiàn gāo   guāng mǎn chí ruò kōng
dān guì zhī   xié bái róng piāo rán líng fēng   qiān qiū huái 怀 róng