呈程可久

宋代 赵蕃
微风送落日,余霞杂停云。 陟彼山之巅,谁识我与君。 彭蠡咫尺见,匡庐毫发分。 波澜似吴淞,冈巘殊胜云。 是间岂无诗,愧我初不文。 图画亦足写,摩诘居离群。 裴回竟何得,拂噗徒加勤。 回憩僧所庐,幽闃令人欣。 谈锋壮鏖战,茗碗频策勋。 交游数伯厚,文字从右军。 我是漫瞠若,莫能窥厥垠。 少焉复来过,凛然落衣帉。 江山恍疑非,林空月纷纭。 旁有博士湖,姓名未前闻。 何年隐君子,高栖辞世氛。 得非羊裘渔,当是植杖耘。 至今宴息地,离离幽草薰。 人生七十稀,过眼俱虻岷蟁。 适意何必多,悠悠几朝曛。 君明履霜畦,我正坐水濆。 会合且不常,使我生忧慬。 何当十日款,诵说心为醺。 庶如逢豫章,其藁一以焚。
wēi fēng sòng luò   xiá tíng yún  
zhì shān zhī diān   shuí shí jūn  
péng zhǐ chǐ jiàn   kuāng háo fēn  
lán shì sōng   gāng yǎn shū shèng yún  
shì jiān shī   kuì chū wén  
huà xiě   jié qún  
péi huí jìng de   jiā qín  
huí sēng suǒ   yōu lìng rén xīn  
tán fēng zhuàng áo zhàn   míng wǎn pín xūn  
jiāo yóu shù hòu   wén cóng yòu jūn  
shì màn chēng ruò   néng kuī jué yín  
shǎo yān lái guò   lǐn rán luò fēn  
jiāng shān huǎng fēi   lín kōng yuè fēn yún  
páng yǒu shì   xìng míng wèi qián wén  
nián yǐn jūn zi   gāo shì fēn  
de fēi yáng qiú   dàng shì zhí zhàng yún  
zhì jīn yàn   yōu cǎo xūn  
rén shēng shí   guò yǎn méng mín wén  
shì duō   yōu yōu cháo xūn  
jūn míng shuāng   zhèng zuò shuǐ pēn  
huì qiě cháng   shǐ 使 shēng yōu qín  
dāng shí kuǎn   sòng shuō xīn wèi xūn  
shù féng zhāng   gǎo fén