程伯禹母夫人挽诗二首 其一
久矣闺门秀,端如玉在渊。相夫成令德,教子作名贤。
遽逐秋风尽,空令莫景迁。伤心江左地,松柏闭新阡。
jiǔ
久
yǐ
矣
guī
闺
mén
门
xiù
秀
,
duān
端
rú
如
yù
玉
zài
在
yuān
渊
xiāng
。
fū
相
chéng
夫
lìng
成
dé
令
jiào
德
,
zǐ
教
zuò
子
míng
作
xián
名
贤
。
jù
遽
zhú
逐
qiū
秋
fēng
风
jǐn
尽
,
kōng
空
lìng
令
mò
莫
jǐng
景
qiān
迁
shāng
。
xīn
伤
jiāng
心
zuǒ
江
dì
左
sōng
地
,
bǎi
松
bì
柏
xīn
闭
qiān
新
阡
。