陈渡草堂二首 其一

明代 唐顺之
皂衣非复汉庭郎,蔽缊深冬卧草堂。贫薄不羞畜牸计,沉浮也逐斗鸡行。 残书阁尽经旬病,异味尝来百草香。独愧顽心犹未化,十年学道几亡羊。
zào fēi hàn tíng láng   yūn shēn dōng cǎo táng pín báo xiū chù chén   zhú dòu xíng    
cán shū jǐn jīng xún bìng   wèi cháng lái bǎi cǎo xiāng kuì wán xīn yóu wèi huà shí   nián xué dào wáng yáng