陈大夫见和春日三首用韵酬之 其二

宋代 释德洪
无复搜诗惨淡中,便能落笔敏惊鸿。高情不在两疏后,句法追回二谢风。 倾盖未论桑梓旧,忘年先喜唱酬同。朱颜长觉清光溢,不学东坡是醉红。
sōu shī cǎn dàn zhōng   biàn 便 néng luò mǐn jīng hóng 鸿 gāo qíng zài liǎng shū hòu   zhuī huí èr xiè fēng    
qīng gài wèi lùn sāng jiù   wàng nián xiān chàng chóu tóng zhū yán zhǎng jué qīng guāng   xué dōng shì zuì hóng