陈次贾归以二诗言别和韵送之

宋代 李曾伯
手袖朱弦绿绮琴,身虽湖海调山林。 家园千进而归切,朋友中年别恨深。 国事艰难殚我力,世情巧令听渠任。 海门雁过应相忆,塞上征人正苦心。
shǒu xiù zhū xián 绿 qín   shēn suī hǎi diào shān lín
jiā yuán qiān jìn ér guī qiè   péng you zhōng nián bié hèn shēn
guó shì jiān nán dān   shì qíng qiǎo lìng tīng rèn
hǎi mén yàn guò yīng xiāng   sāi shàng zhēng rén zhèng xīn