陈藏一山房

宋代 毛珝
一室焚香即太初,万人如海尽从渠。第于心上曾无着,何必山中始可居。 垂箔护花嫌引蝶,连筒汲井怕生鱼。草玄政不妨人事,问字敲门未可疏。
shì fén xiāng tài chū   wàn rén hǎi jǐn cóng xīn shàng céng zhuó   shān zhōng shǐ
chuí huā xián yǐn dié   lián tǒng jǐng shēng cǎo xuán zhèng fáng rén shì   wèn qiāo mén wèi shū