臣病弥月闻垂云花开顺阇黎以诗见招次韵答之

宋代 苏轼
道人心似水,不碍照花妍。 燕坐春强半,清阴月屡迁。 平生无起灭,一念有陈鲜。 袅袅风枝举,离离日萼蔫。 病吟终少味,老醉不成颠。 何必遨头出,湖中有散仙。
dào rén xīn shì shuǐ   ài zhào huā yán  
yàn zuò chūn qiáng bàn   qīng yīn yuè qiān  
píng shēng miè   niàn yǒu chén xiān  
niǎo niǎo fēng zhī   è niān  
bìng yín zhōng shǎo wèi   lǎo zuì chéng diān  
áo tóu chū   zhōng yǒu sàn xiān