清代 陈恭尹
似空如色未分明,脉脉冥冥类有情。钻隙入来知态巧,步虚遥上极身轻。 稍经宿雨销沉尽,又倚西风澹荡行。最是贵人车马路,一回过去一层生。
shì kōng wèi fēn míng   míng míng lèi yǒu qíng zuān lái zhī tài qiǎo   yáo shàng shēn qīng
shāo jīng 宿 xiāo chén jǐn   yòu 西 fēng dàn dàng xíng zuì shì guì rén chē   huí guò céng shēng