宋代 朱克诚
一骑骎骎涉远途,纷纷如雾暗云衢。迎风却认沙中起,过雨还从陌上铺。 乱逐行车迷剑佩,不随流水入江湖。祗今四海升平日,伫见晴空一点无。
qīn qīn shè yuǎn   fēn fēn àn yún yíng fēng què rèn shā zhōng   guò hái cóng shàng
luàn zhú háng chē jiàn pèi   suí liú shuǐ jiāng zhī jīn hǎi shēng píng   zhù jiàn qíng kōng diǎn