车驾幸玉津园晚归进诗

宋代 洪迈
五更犹自雨如订,无限都人仰翠华。 翻手作云方怅望,举头见日共惊嗟。 天公的有施生妙,帝力堪同造物夸。 上苑春光无尽藏,何须羯鼓更催花。
gēng yóu dìng   xiàn dōu rén yǎng cuì huá  
fān shǒu zuò yún fāng chàng wàng   tóu jiàn gòng jīng jiē  
tiān gōng de yǒu shī shēng miào   kān tóng zào kuā  
shàng yuàn chūn guāng jìn cáng   jié gèng cuī huā