车窗书所见

近现代 卢青山
病起欲行倚车窗,眼如浑水鉴物茫。陇中结阵灿金粒,卓有油菜色和香。 岂真造物奇剑芒,远从春日割花光?“我家稻熟如斯耳”,农将嗤汝菽麦盲。 风从我心吹清凉,万物得之亦洋洋;美人红蕉酣夏态,豆架紫花绕屋廊。 道树灰尘一寸装,荷叶索索吁可伤。清圆久死不忍落,安能为乞返魂浆。 阴气不雨寒亦张,割稻应觉沸如汤;忽忆总角两脚短,拾穗随人尻后忙。
bìng xíng chē chuāng   yǎn hún shuǐ jiàn máng lǒng zhōng jié zhèn càn jīn   zhuó yǒu yóu cài xiāng
zhēn zào jiàn máng   yuǎn cóng chūn huā guāng     ?“ jiā dào shú     ěr ”, nóng jiāng chī shū mài
fēng cóng xīn chuī qīng liáng   wàn zhī yáng yáng   měi rén hóng jiāo hān xià tài   dòu jià huā rào láng
dào shù huī chén cùn zhuāng   suǒ suǒ shāng qīng yuán jiǔ rěn luò   ān néng wéi fǎn hún jiāng
yīn hán zhāng   dào yīng jué fèi tāng   zǒng jiǎo liǎng jiǎo duǎn   shí suì suí rén kāo hòu máng