车螯二首 其二

宋代 王安石
车螯肉之弱,恃壳保厥身。自非身有求,不敢微启唇。 尚恐擉者得,泥沙常埋堙。往往汤火间,身尽壳空存。 维海错万物,口牙且咀吞。尔无如彼何,可畏宁独人。 无为久自苦,含匿不暴陈。豁然从所如,游荡四海漘。 清波濯其污,白日晒其昏。死生或有在,岂遽得烹燔。
chē áo ròu zhī ruò   shì bǎo jué shēn fēi shēn yǒu qiú   gǎn wēi chún
shàng kǒng chuò zhě   shā cháng mái yīn wǎng wǎng tāng huǒ jiān   shēn jǐn kōng cún
wéi hǎi cuò wàn   kǒu qiě zuǐ tūn ěr   wèi níng rén
wéi jiǔ   hán bào chén huò rán cóng suǒ   yóu dàng hǎi chún
qīng zhuó   bái shài hūn shēng huò yǒu zài   pēng fán