槎洲歌

宋代 张宪
明珠洲水西行九万七千里,上直箕尾通银河。洲中之地三万六千顷,下有登天贯月槎。 洲旁瑶草白似雪,琼林大树高可五百尺,樛枝的砾璚瑰葩。 人间百世始一日,何有寒暑岁序白兔随朱鸦。家鸡晓啼,朝阳九苞凤,家犬昼戏,于阗狮子五色石盘拿。 雪龙切鲙色夺日,月露注酒光灿霞。白石髓,青胡麻,王母蟠桃七颗碧玉斗,安期大枣五尺青铜瓜。 明星之精,化作老仙降槎上,手挥白鸾尾,身坐白鹿车。 长发晞绿水,童脸浮丹砂。西方康胡跪进酒,南极丈人来献花。 蓬莱散仙遗以照书杖,大瀛海伯贡以黄茅芽。明星翁,寿何遐,乐无加。 时呼铁崖老仙友,西渡弱水逾流沙。杖拄青螣蛇,桥踏金虾蟆。 五城十二楼,到处皆为家。淋漓宫锦袍,倒著青纶纱。 桑田东海不足较,麻姑三见何庸誇。明星翁,乐无极,寿无涯。 吹笙驾鹤一去五千载,归来重醉槎头槎。
míng zhū zhōu shuǐ 西 xíng jiǔ wàn qiān   shàng zhí wěi tōng yín zhōu zhōng zhī sān wàn liù qiān qǐng   xià yǒu dēng tiān guàn yuè chá
zhōu páng yáo cǎo bái xuě   qióng lín shù gāo bǎi chǐ   jiū zhī de qióng guī
rén jiān bǎi shì shǐ   yǒu hán shǔ suì bái suí zhū jiā xiǎo   zhāo yáng jiǔ bāo fèng   jiā quǎn zhòu   tián shī zi shí pán
xuě lóng qiè kuài duó   yuè zhù jiǔ guāng càn xiá bái shí suǐ   qīng   wáng pán táo dǒu   ān zǎo chǐ qīng tóng guā
míng xīng zhī jīng   huà zuò lǎo xiān jiàng chá shàng   shǒu huī bái luán wěi   shēn zuò bái 鹿 chē
cháng 绿 shuǐ   tóng liǎn dān shā 西 fāng kāng guì jìn jiǔ   nán zhàng rén lái xiàn huā
péng lái sàn xiān zhào shū zhàng   yíng hǎi gòng huáng máo míng xīng wēng   shòu 寿 xiá   jiā
shí tiě lǎo xiān yǒu   西 ruò shuǐ liú shā zhàng zhǔ qīng téng shé   qiáo jīn
chéng shí èr lóu   dào chù jiē wèi jiā lín gōng jǐn páo   dào zhù qīng lún shā
sāng tián dōng hǎi jiào   sān jiàn yōng kuā míng xīng wēng     shòu 寿
chuī shēng jià qiān zǎi   guī lái zhòng zuì chá tóu chá