茶筅

元代 谢宗可
此君一节莹无瑕,夜听松声漱玉华。万缕引风归蟹眼,半瓶飞雪起龙牙。 香凝翠发云生脚,湿满苍髯浪卷花。到手纤毫皆尽力,多因不负玉川家。
jūn jié yíng xiá   tīng sōng shēng shù huá wàn yǐn fēng guī xiè yǎn   bàn píng fēi xuě lóng
xiāng níng cuì yún shēng jiǎo   shī 湿 mǎn cāng rán làng juǎn huā dào shǒu xiān háo jiē jìn   duō yīn chuān jiā