茶笋病

宋代 洪咨夔
蕾金初出焙,板玉又登厨。 为爱颊车隽。做成风骨臞。 黄婆几倒尽,姹女得安无。 快意宜知悔,清标不忍孤。 五兵生厚味,宁作病浮屠。
lěi jīn chū chū bèi   bǎn yòu dēng chú  
wèi ài jiá chē juàn zuò chéng fēng    
huáng dào jǐn   chà ān  
kuài zhī huǐ   qīng biāo rěn  
bīng shēng hòu wèi   níng zuò bìng