茶诗

唐代 郑玉
嫩芽香且灵,吾谓草中英。夜臼和烟捣,寒炉对雪烹。 惟忧碧粉散,尝见绿花生。
nèn xiāng qiě líng   wèi cǎo zhōng yīng jiù yān dǎo   hán duì xuě pēng
wéi yōu fěn sàn   cháng jiàn 绿 huā shēng