茶山赠远老

宋代 韩淲
一榻云居十七年,茶山香火了闲缘。随身竿木初无地,到手钤槌亦信天。 唤起两贤谁种竹,来寻北郭我烹泉。尘尘刹刹众生浊,消得禅宗建法筵。
yún shí nián   chá shān xiāng huǒ le xián yuán suí shēn gān 竿 chū dào   shǒu qián chuí xìn tiān    
huàn liǎng xián shuí zhǒng zhú   lái xún běi guō pēng quán chén chén shā shā zhòng shēng zhuó xiāo   de chán zōng jiàn yán