茶山诗

唐代 袁高
禹贡通远俗,所图在安人。后王失其本,职吏不敢陈。 亦有奸佞者,因兹欲求伸。动生千金费,日使万姓贫。 我来顾渚源,得与茶事亲。氓辍耕农耒,采采实苦辛。 一夫旦当役,尽室皆同臻。扪葛上欹壁,蓬头入荒榛。 终朝不盈掬,手足皆鳞皴。悲嗟遍空山,草木为不春。 阴岭芽未吐,使者牒已频。心争造化功,走挺糜鹿均。 选纳无昼夜,捣声昏继晨。众工何枯栌,俯视弥伤神。 皇帝尚巡狩,东郊路多堙。周回绕天涯,所献愈艰勤。 况减兵革困,重兹固疲民。未知供御馀,谁合分此珍。 顾省忝邦守,又惭复因循。茫茫沧海间,丹愤何由申。
gòng tōng yuǎn   suǒ zài ān rén hòu wáng shī běn   zhí gǎn chén
yǒu jiān nìng zhě   yīn qiú shēn dòng shēng qiān jīn fèi   shǐ 使 wàn xìng pín
lái zhǔ yuán   chá shì qīn máng chuò gēng nóng lěi   cǎi cǎi shí xīn
dàn dāng   jìn shì jiē tóng zhēn mén shàng   péng tóu huāng zhēn
zhōng zhāo yíng   shǒu jiē lín cūn bēi jiē biàn kōng shān   cǎo wèi chūn
yīn lǐng wèi   shǐ 使 zhě dié pín xīn zhēng zào huà gōng   zǒu tǐng 鹿 jūn
xuǎn zhòu   dǎo shēng hūn chén zhòng gōng   shì shāng shén
huáng shàng xún shòu   dōng jiāo duō yīn zhōu huí rào tiān   suǒ xiàn jiān qín
kuàng jiǎn bīng kùn   zhòng mín wèi zhī gòng   shuí fēn zhēn
shěng tiǎn bāng shǒu   yòu cán yīn xún máng máng cāng hǎi jiān   dān fèn yóu shēn