茶山贡焙歌

唐代 李泂
使君爱客情无已,客在金台价无比。春风三月贡茶时, 尽逐红旌到山里。焙中清晓朱门开,筐箱渐见新芽来。 陵烟触露不停探,官家赤印连帖催。朝饥暮匐谁兴哀, 喧阗竞纳不盈掬。一时一饷还成堆,蒸之馥之香胜梅。 研膏架动轰如雷,茶成拜表贡天子。万人争啖春山摧, 驿骑鞭声砉流电。半夜驱夫谁复见,十日王程路四千。 到时须及清明宴,吾君可谓纳谏君。谏官不谏何由闻, 九重城里虽玉食。天涯吏役长纷纷,使君忧民惨容色。 就焙尝茶坐诸客,几回到口重咨嗟。嫩绿鲜芳出何力, 山中有酒亦有歌。乐营房户皆仙家,仙家十队酒百斛。 金丝宴馔随经过,使君是日忧思多。客亦无言征绮罗, 殷勤绕焙复长叹。官府例成期如何!吴民吴民莫憔悴, 使君作相期苏尔。
shǐ 使 jūn ài qíng   zài jīn tái jià chūn fēng sān yuè gòng chá shí  
jǐn zhú hóng jīng dào shān bèi zhōng qīng xiǎo zhū mén kāi   kuāng xiāng jiàn jiàn xīn lái
líng yān chù tíng tàn   guān jiā chì yìn lián tiē cuī cháo shuí xīng āi  
xuān tián jìng yíng shí xiǎng hái chéng duī   zhēng zhī zhī xiāng shèng méi
yán gāo jià dòng hōng léi   chá chéng bài biǎo gòng tiān wàn rén zhēng dàn chūn shān cuī  
驿 biān shēng huò liú diàn bàn shuí jiàn   shí wáng chéng qiān
dào shí qīng míng yàn   jūn wèi jiàn jūn jiàn guān jiàn yóu wén  
jiǔ zhòng chéng suī shí tiān zhǎng fēn fēn   shǐ 使 jūn yōu mín cǎn róng
jiù bèi cháng chá zuò zhū   huí dào kǒu zhòng jiē nèn 绿 xiān fāng chū  
shān zhōng yǒu jiǔ yǒu yíng fáng jiē xiān jiā   xiān jiā shí duì jiǔ bǎi
jīn yàn zhuàn suí jīng guò   shǐ 使 jūn shì yōu duō yán zhēng luó  
yīn qín rào bèi cháng tàn guān chéng   mín mín qiáo cuì  
shǐ 使 jūn zuò xiāng ěr