茶 其四

宋代 潘牥
不因将军打门惊,瓦釜何从得此声。谁道枯肠三椀怯,能令俗骨一生清。 鸿渐绝怕膏新绝,党进那知雪水烹。从此客来真水厄,吾方正酒学泉明。
yīn jiāng jūn mén jīng   cóng shēng shuí dào cháng sān wǎn qiè   néng lìng shēng qīng
hóng 鸿 jiàn jué gāo xīn jué   dǎng jìn zhī xuě shuǐ pēng cóng lái zhēn shuǐ è   fāng zhèng jiǔ xué quán míng