朝宗以诗见赠叙从游之乐广其意作古诗谢之并简敦仁德秀

宋代 欧阳澈
延陵有伟人,遗我锦绣篇。粲粲荡醉眼,的的争春妍。 卷阿细考覈,字字皆青钱。知公太瘦生,苦吟希阆仙。 丹煅复精鍊,落纸人争传。亦常慕坡翁,汗漫如涌泉。 有时醉风月,健笔挥云烟。冷饮味古昔,诗话珍盈编。 嗤点寓深旨,读之心洒然。公才本瑰玮,那复加雕镌。 耻与俗吏偶,杜门宗圣贤。岂意阘茸辈,辱公倒屣延。 倾盖顿忘形,披雾呈青天。襟怀未易测,醉中颇逃禅。 间亦不自揣,效颦西子前。骅骝超逸足,驽骀乌能先。 但欲偷格律,引玉时抛砖。每荷不鄙斥,珠玑贻我偏。 樽酒结诗社,卓荦俱樊川。风流王世子,远拍贞曜肩。 食齑肠亦苦,志操不少迁。季子金闺彦,高吟常醉眠。 四明有狂客,解龟须见怜。伟我三二友,才名足联翩。 休歌出无车,休咏寒无毡。得钱即相觅,烂醉清平年。 排闷强裁句,摆脱尘中缘。风云会遇自有日,骊珠不到终沈渊。 公不见新丰旅人时未偶,鸢肩沽酒浇尘垢。谋猷一旦重朝廷,始信男儿暂奔走。
yán líng yǒu wěi rén   jǐn xiù piān càn càn dàng zuì yǎn   zhēng chūn yán    
juǎn ā kǎo   jiē qīng qián zhī gōng tài shòu shēng   yín láng xiān    
dān duàn jīng liàn   luò zhǐ rén zhēng chuán cháng wēng hàn   màn yǒng quán    
yǒu shí zuì fēng yuè   jiàn huī yún yān lěng yǐn wèi shī   huà zhēn yíng biān    
chī diǎn shēn zhǐ   zhī xīn rán gōng cái běn guī wěi   jiā diāo juān    
chǐ ǒu   mén zōng shèng xián róng bèi   gōng dǎo yán    
qīng gài dùn wàng xíng   chéng qīng tiān jīn huái wèi 怀 zuì   zhōng táo chán    
jiān chuāi   xiào pín 西 qián huá liú chāo   dài néng xiān    
dàn tōu   yǐn shí pāo zhuān měi chì zhū   piān    
zūn jiǔ jié shī shè   zhuó luò fán chuān fēng liú wáng shì yuǎn   pāi zhēn yào jiān    
shí cháng   zhì cāo shǎo qiān jīn guī yàn gāo   yín cháng zuì mián    
míng yǒu kuáng   jiě guī jiàn lián wěi sān èr yǒu cái   míng lián piān    
xiū chū chē   xiū yǒng hán zhān qián xiāng làn   zuì qīng píng nián    
pái mèn qiáng cái   bǎi tuō chén zhōng yuán fēng yún huì yǒu   zhū dào zhōng shěn yuān    
gōng jiàn xīn fēng rén shí wèi ǒu   yuān jiān jiǔ jiāo chén gòu móu yóu dàn zhòng cháo tíng shǐ   xìn nán ér zàn bēn zǒu