嘲子聿

宋代 陆游
讲诵多吴语,勾提学佐书。 夜分灯未彻,晨起发慵梳。 饱食园官菜,少留溪友鱼。 能怜乃翁病,身自举篮舆。
jiǎng sòng duō   gōu xué zuǒ shū  
fēn dēng wèi chè   chén yōng shū  
bǎo shí yuán guān cài   shǎo liú yǒu  
néng lián nǎi wēng bìng   shēn lán