晁子西寄诗谢酒,自言其家数有逝者,词意悲

宋代 范成大
我读晁子诗,十语九慨伤。 长川日夜逝,鬓发空苍浪。 君家出世学,无生亦无亡。 乡谓法幢立,何乃槁木僵 起灭不满笑,古来共揪行。 岂其捏目华,解翳海印光。 我酒愧薄薄,未能暖愁肠。 申以春风芽,一沦万虑忘。 慧刀傥未割,会且掀禅床。 锦里有逢迎,谨避舍盖堂。 居然足音跫,好在故意长。 啁耳念一洗,迟君凤鸣冈。
cháo zi shī   shí jiǔ kǎi shāng  
cháng chuān shì   bìn kōng cāng làng  
jūn jiā chū shì xué   shēng wáng  
xiāng wèi zhuàng   nǎi gǎo jiāng
miè mǎn xiào   lái gòng jiū xíng  
niē huá   jiě hǎi yìn guāng  
jiǔ kuì báo báo   wèi néng nuǎn chóu cháng  
shēn chūn fēng   lún wàn wàng  
huì dāo tǎng wèi   huì qiě xiān chán chuáng  
jǐn yǒu féng yíng   jǐn shè gài táng  
rán yīn qióng   hǎo zài zhǎng  
zhāo ěr niàn   chí jūn fèng míng gāng