嘲仲益

南北朝 邹浩
低檐荫茅竹,陋如野人居。夫子莞尔笑,曰此真吾庐。 庭前郁乔木,庭后犹榛芜。芟削随手净,春兰植扶疏。 光影动窗几,馨香袭文书。皎然纫佩心,邂逅同三闾。 尔来基构新,百事凌往初。突兀焕华屋,茅竹扫莫馀。 双楠庭之珍,斩代殊荣枯。要知碧油幢,特立当阶除。 念念入勋业,不与蓬荜俱。兰虽不生门,安能逭诛锄。 剖琴如剖薪,烹鹤如烹鱼。珠玉抵飞鸟,镈钟委洪炉。 逝矣覆辙存,来车犹此涂。尚欲取脩竹,永以娱朝晡。 问竹竹无言,冷风一虚徐。
yán yīn máo zhú   lòu rén wǎn ěr xiào   yuē zhēn
tíng qián qiáo   tíng hòu yóu zhēn shān xuē suí shǒu jìng   chūn lán zhí shū
guāng yǐng dòng chuāng   xīn xiāng wén shū jiǎo rán rèn pèi xīn   xiè hòu tóng sān
ěr lái gòu xīn   bǎi shì líng wǎng chū huàn huá   máo zhú sǎo
shuāng nán tíng zhī zhēn   zhǎn dài shū róng yào zhī yóu zhuàng   dāng jiē chú
niàn niàn xūn   péng lán suī shēng mén   ān néng huàn zhū chú
pōu qín pōu xīn   pēng pēng zhū fēi niǎo   zhōng wěi hóng
shì zhé cún   lái chē yóu shàng xiū zhú   yǒng cháo
wèn zhú zhú yán   lěng fēng