朝中措·论兵齿颊带霜寒

宋代 神颖
论兵齿颊带霜寒。清似碧琅玕。好是天然风韵,琳宫瑶馆清闲。华筵初启,小蛮二八,对影朱颜。便好添筹索笑,双枝原应双鬟。
lùn bīng chǐ 齿 jiá dài shuāng hán qīng shì láng gān hǎo shì tiān rán fēng yùn   lín gōng yáo guǎn qīng xián huá yán chū   xiǎo mán èr   duì yǐng zhū yán biàn 便 hǎo tiān chóu suǒ xiào   shuāng zhī yuán yīng shuāng huán