巢云为倪举人赋

明代 顾清
越山山人迹大奇,卜居直与浮云齐。诛茅不畏虎争穴,拓地远教龙择栖。 初来尚嫌巾履湿,住久更觉青天低。飞旌卷旆互明灭,松窗石榻同凄迷。 时时蒸翠落书幌,往往空青沾杖藜。山人前年不出山,丹崖绿壑时攀跻。 半筇横绝陇头路,一犁耕破芝田泥。今日山人振衣起,飞云万里随东西。 翻腾百川雨九土,变化岂复知端倪。云兮能舒复能卷,世间万事如蓬转。 岩崖霄汉各有时,男儿那得长偃蹇。作歌赠君殊短短,功成旧巢莫相远。
yuè shān shān rén   zhí yún zhū máo wèi zhēng xué   tuò yuǎn jiào lóng
chū lái shàng xián jīn shī 湿   zhù jiǔ gèng jué qīng tiān fēi jīng juǎn pèi míng miè   sōng chuāng shí tóng
shí shí zhēng cuì luò shū huǎng   wǎng wǎng kōng qīng zhān zhàng shān rén qián nián chū shān   dān 绿 shí pān
bàn qióng héng jué lǒng tóu   gēng zhī tián jīn shān rén zhèn   fēi yún wàn suí dōng 西
fān téng bǎi chuān jiǔ   biàn huà zhī duān yún néng shū néng juǎn   shì jiān wàn shì péng zhuàn
yán xiāo hàn yǒu shí   nán ér de zhǎng yǎn jiǎn zuò zèng jūn shū duǎn duǎn   gōng chéng jiù cháo xiāng yuǎn