巢云歌为张彦升赋

元代 刘崧
君从匡庐来,啸歌白云乡。白云千叠可揽结,九江秀色何苍苍。 云之来兮茫洋,云之去兮不可以将,触石而起随风飘扬。 问君结巢向何许,洞门遥架三石梁。薜荔为藉兰为房,明月为佩青霓裳,飘然远在天中央。 手招云中君,为我吹笙簧。朝日射五色,烂然成天章。 将西息乎昆崙之墟,南憩乎天台之阳。于以卧八极游四方,锦屏倒照秋水光。 雪片吹落瑶花香,俯视六合中烟尘浩茫茫。泰山忽破碎,海水成枯桑。 燕鸿越鸟无定栖,凤凰麒麟安可常。我欲呼谪仙拾琼芳,援斗杓,酌桂浆。 却上匡庐望三湘,湘水深,九嶷长,云之巢,安可忘。
jūn cóng kuāng lái   xiào bái yún xiāng bái yún qiān dié lǎn jié   jiǔ jiāng xiù cāng cāng
yún zhī lái máng yáng   yún zhī jiāng   chù shí ér suí fēng piāo yáng
wèn jūn jié cháo xiàng   dòng mén yáo jià sān shí liáng wèi lán wèi fáng   míng yuè wèi pèi qīng cháng   piāo rán yuǎn zài tiān zhōng yāng
shǒu zhāo yún zhōng jūn   wèi chuī shēng huáng cháo shè   làn rán chéng tiān zhāng
jiāng 西 kūn lún zhī   nán tiān tāi zhī yáng yóu fāng   jǐn píng dào zhào qiū shuǐ guāng
xuě piàn chuī luò yáo huā xiāng   shì liù zhōng yān chén hào máng máng tài shān suì   hǎi shuǐ chéng sāng
yàn hóng 鸿 yuè niǎo dìng   fèng huáng lín ān cháng zhé xiān shí qióng fāng   yuán dòu sháo   zhuó guì jiāng
què shàng kuāng wàng sān xiāng   xiāng shuǐ shēn   jiǔ zhǎng   yún zhī cháo   ān wàng