嘲伛偻人

宋代 佚名
拄杖欲似乃,播笏还似及。逆风荡雨行,面干顶额湿。 著衣床上坐,肚缓脊皮急。城门尔许高,故自匍匐入。
zhǔ zhàng nǎi   hái shì fēng dàng xíng   miàn gàn dǐng é shī 湿
zhù chuáng shàng zuò   huǎn chéng mén ěr gāo