抄戊辰十月近稿七首
少狂费尽一生心,丛稿如山雪满簪。
杨子雕镌夸赋丽,唐人锻炼说诗深。
寒来尚可披裘钓,穷杀何妨带索吟。
社友萧疏吾老大,安知来者不如今。
shǎo
少
kuáng
狂
fèi
费
jǐn
尽
yī
一
shēng
生
xīn
心
,
cóng
丛
gǎo
稿
rú
如
shān
山
xuě
雪
mǎn
满
zān
簪
。
。
yáng
杨
zǐ
子
diāo
雕
juān
镌
kuā
夸
fù
赋
lì
丽
,
táng
唐
rén
人
duàn
锻
liàn
炼
shuō
说
shī
诗
shēn
深
。
。
hán
寒
lái
来
shàng
尚
kě
可
pī
披
qiú
裘
diào
钓
,
qióng
穷
shā
杀
hé
何
fáng
妨
dài
带
suǒ
索
yín
吟
。
。
shè
社
yǒu
友
xiāo
萧
shū
疏
wú
吾
lǎo
老
dà
大
,
ān
安
zhī
知
lái
来
zhě
者
bù
不
rú
如
jīn
今
。
。