朝天峡

宋代 黄琮
昨日逾五盘,秦栈行始尽。参差蜀山出,罗立千玉笋。 兹峡若积铁,双阙竞隐嶙。井宿照不入,分野恐无准。 数武变一石,奇观递相引。出胯泄云低,剺面罡风紧。 沙颓魂屡惊,磴仄步益窘。侧肩倚绝壁,旁目睨虚牝。 岩窦如蜂窝,昔时驾阑楯。赤岸乃天狱,走险吁可悯。 我行真御风,举足蹑飞隼。畏途作危语,遑恤镂肝肾。
zuó pán   qín zhàn xíng shǐ jǐn cēn shǔ shān chū   luó qiān sǔn
xiá ruò tiě   shuāng quē jìng yǐn lín jǐng 宿 zhào   fēn kǒng zhǔn
shù biàn shí   guān xiāng yǐn chū kuà xiè yún   miàn gāng fēng jǐn
shā tuí hún jīng   dèng jiǒng jiān jué   páng pìn
yán dòu fēng   shí jià lán dùn chì àn nǎi tiān   zǒu xiǎn mǐn
xíng zhēn fēng   niè fēi sǔn wèi zuò wēi   huáng lòu gān shèn