嘲人买妾而病二首 其一

宋代 汪藻
但知琼树斗清新,不道三彭捷有神。处仲未闻开阁事,维摩空对问禅人。 封侯燕颔何妨瘦,伐性蛾眉却怕颦。从此空花扫除尽,定须嚼蜡向横陈。
dàn zhī qióng shù dòu qīng xīn   dào sān péng jié yǒu shén chù zhòng wèi wén kāi shì wéi   kōng duì wèn chán rén    
fēng hóu yàn hàn fáng shòu   xìng é méi què pín cóng kōng huā sǎo chú jǐn dìng   jiáo xiàng héng chén