嘲热客诗

两汉 程晓
平生三伏时,道路无行车。闭门避暑卧,出入不相过。 今世褦襶子,触热到人家。主人闻客来,颦蹙奈此何。 疲瘠向之久,甫问君极那。摇扇臂中疼,流汗正滂沱。 莫谓此小事,亦是人一瑕。传戒诸高朋,热行宜见诃。
píng shēng sān shí   dào xíng chē mén shǔ chū   xiāng guò    
jīn shì nài dài zi   chù dào rén jiā zhǔ rén wén lái pín   nài    
xiàng zhī jiǔ   wèn jūn yáo shàn zhōng téng liú   hàn zhèng pāng tuó    
wèi xiǎo shì   shì rén xiá chuán jiè zhū gāo péng   xíng jiàn