超然自见轩
丛林争致致不得,茧足径来寻俨师。幽境自能情外见,高怀独出世间痴。
清晨倚槛临黄卷,五月乱山闻子规。夙习尚嗟消未尽,壁间时录和陶诗。
cóng
丛
lín
林
zhēng
争
zhì
致
zhì
致
bù
不
dé
得
,
jiǎn
茧
zú
足
jìng
径
lái
来
xún
寻
yǎn
俨
shī
师
yōu
。
jìng
幽
zì
境
néng
自
qíng
能
wài
情
jiàn
外
gāo
见
,
huái
高
dú
怀
chū
独
shì
出
jiān
世
chī
间
痴
。
qīng
清
chén
晨
yǐ
倚
kǎn
槛
lín
临
huáng
黄
juǎn
卷
,
wǔ
五
yuè
月
luàn
乱
shān
山
wén
闻
zǐ
子
guī
规
sù
。
xí
夙
shàng
习
jiē
尚
xiāo
嗟
wèi
消
jǐn
未
bì
尽
,
jiān
壁
shí
间
lù
时
hé
录
táo
和
shī
陶
诗
。