超然堂

宋代 叶适
晨兴诣曹参使驲,传呼趋庭头颈屈。 退归阖户胥吏玩,过门掉臂不入室。 宅舍空荒转颓漏,驺仆蓝缕常寒乞。 此堂岂可更超然,乍可鞅掌中怫郁。 每怜庄周齐物论,遣词旷荡违经律。 独称松柏受正命,舜何人哉尽伦匹。 萍实浮沉江汉远,剑气腾掷牛斗出。 招徕凤麟已悠缓,琢磨圭璧强坚密。 檐擎自贵竭人力,起倒相因废天质。 古今问学满天下,分寸毫厘难细诘。 以兹凛凛观万事,口不敢言心自失。 今朝幸续省仓米,且以糜煎饱时日。
chén xīng cáo cān shǐ 使   chuán tíng tóu jǐng  
tuì 退 guī wán   guò mén diào shì  
zhái shè kōng huāng zhuǎn tuí lòu   zōu lán cháng hán  
táng gèng chāo rán   zhà yāng zhǎng zhōng  
měi lián zhuāng zhōu lùn   qiǎn kuàng dàng wéi jīng  
chēng sōng bǎi shòu zhèng mìng   shùn rén zāi jǐn lún  
píng shí chén jiāng hàn yuǎn   jiàn téng zhì niú dòu chū  
zhāo lái fèng lín yōu huǎn   zhuó guī qiáng jiān  
yán qíng guì jié rén   dào xiàng yīn fèi tiān zhì  
jīn wèn xué mǎn tiān xià   fēn cùn háo nán  
lǐn lǐn guān wàn shì   kǒu gǎn yán xīn shī  
jīn zhāo xìng shěng cāng   qiě jiān bǎo shí