嘲鹊

宋代 张扩
抵玉谁家解汝嗔,定应饶舌诳痴人。平生作室自拘忌,晚岁填河良苦辛。 风急未妨翎翮健,日长无奈语音频。君看屋上乌元好,何用开门延窦申。
shuí jiā jiě chēn   dìng yīng ráo shé kuáng chī rén píng shēng zuò shì wǎn   suì tián liáng xīn    
fēng wèi fáng líng jiàn   zhǎng nài yīn pín jūn kàn shàng yuán hǎo   yòng kāi mén yán dòu shēn