朝晴

宋代 王之道
朝来霁色快行人,嫩绿妖红照眼明。 去去谅无留滞欺,不妨寒食半阴晴。
zhāo lái kuài xíng rén   nèn 绿 yāo hóng zhào yǎn míng
liàng liú zhì   fáng hán shí bàn yīn qíng