晁美叔前寄知字韵诗别求予诗既已和前篇因复用前韵作一篇寄晁

宋代 刘攽
促轸危弦音最悲,伤心那得世人知。由来入室升堂者,意在高山流水时。 与子径为竹林宴,到今长记角弓诗。文昌近极官清贵,不负羔羊及素丝。
zhěn wēi xián yīn zuì bēi   shāng xīn de shì rén zhī yóu lái shì shēng táng zhě   zài gāo shān liú shuǐ shí    
zi jìng wèi zhú lín yàn   dào jīn zhǎng jiǎo gōng shī wén chāng jìn guān qīng guì   gāo yáng