朝陵行

明代 王鏊
山行自好况清明,朝陵偶作东门行。青山百里恣奇览,怪哉风伯何无情。 怒木惊沙鸣不息,四野无人日无色。垂头阖眼信马行,咫尺有山看不得。 昌平少憩朝跻登,眵眼一洗犹瞢腾。夜深星斗光若动,黑云肤寸从东升。 归程复指昌平郭,万窍号呼止还作。曾闻飘风不终朝,我行三日三日恶。 平生万事多乖违,感尔风伯能追随。前日相迎今日送,眷恋岂要赓前题。 还家颒面坐未定,天日融和风寂静。
shān xíng hào kuàng qīng míng   cháo líng ǒu zuò dōng mén xíng qīng shān bǎi lǎn guài   zāi fēng qíng    
jīng shā míng   rén chuí tóu yǎn xìn xíng zhǐ   chǐ yǒu shān kàn    
chāng píng shǎo cháo dēng   chī yǎn yóu méng téng shēn xīng dǒu guāng ruò dòng hēi   yún cùn cóng dōng shēng    
guī chéng zhǐ chāng píng guō   wàn qiào hào zhǐ hái zuò céng wén piāo fēng zhōng zhāo   xíng sān sān è    
píng shēng wàn shì duō guāi wéi   gǎn ěr fēng néng zhuī suí qián xiāng yíng jīn sòng juàn   liàn yào gēng qián    
huán jiā huì miàn zuò wèi dìng   tiān róng fēng jìng