嘲解十首

宋代 王迈
西山名节太峥嵘,洪魏同时俱有声。 斥去不妨为宝庆,出来亦只做端平。 事师如子何为谄,植党旁人笑好名。 婺女谏官良解事,正邪辨析极分明。
西 shān míng jié tài zhēng róng   hóng wèi tóng shí yǒu shēng  
chì fáng wèi bǎo qìng   chū lái zhǐ zuò duān píng  
shì shī zi wéi chǎn   zhí dǎng páng rén xiào hǎo míng  
jiàn guān liáng jiě shì   zhèng xié biàn fēn míng