嘲鼾睡

唐代 韩愈
澹师昼睡时,声气一何猥。顽飙吹肥脂,坑谷相嵬磊。 雄哮乍咽绝,每发壮益倍。有如阿鼻尸,长唤忍众罪。 马牛惊不食,百鬼聚相待。木枕十字裂,镜面生痱癗. 铁佛闻皱眉,石人战摇腿。孰云天地仁,吾欲责真宰。 幽寻虱搜耳,猛作涛翻海。太阳不忍明,飞御皆惰怠。 乍如彭与黥,呼冤受菹醢。又如圈中虎,号疮兼吼馁。 虽令伶伦吹,苦韵难可改。虽令巫咸招,魂爽难复在。 何山有灵药,疗此愿与采。 澹公坐卧时,长睡无不稳。吾尝闻其声,深虑五藏损。 黄河弄濆薄,梗涩连拙鲧。南帝初奋槌,凿窍泄混沌。 迥然忽长引,万丈不可忖。谓言绝于斯,继出方衮衮。 幽幽寸喉中,草木森苯尊。盗贼虽狡狯,亡魂敢窥阃。 鸿蒙总合杂,诡谲骋戾很。乍如斗呶呶,忽若怨恳恳。 赋形苦不同,无路寻根本。何能堙其源,惟有土一畚。
dàn shī zhòu shuì shí   shēng wěi wán biāo chuī féi zhī   kēng xiāng wéi lěi
xióng xiāo zhà yān jué   měi zhuàng bèi yǒu ā shī   zhǎng huàn rěn zhòng zuì
niú jīng shí   bǎi guǐ xiāng dài zhěn shí liè   jìng miàn shēng fèi lěi   .
tiě wén zhòu méi   shí rén zhàn yáo tuǐ shú yún tiān rén   zhēn zǎi
yōu xún shī sōu ěr   měng zuò tāo fān hǎi tài yang rěn míng   fēi jiē duò dài
zhà péng qíng   yuān shòu hǎi yòu quān zhōng   hào chuāng jiān hǒu něi
suī lìng líng lún chuī   yùn nán gǎi suī lìng xián zhāo   hún shuǎng nán zài
shān yǒu líng yào   liáo yuàn cǎi
dàn gōng zuò shí   zhǎng shuì wěn cháng wén shēng   shēn zàng sǔn
huáng nòng fén báo   gěng lián zhuō gǔn nán chū fèn chuí   záo qiào xiè hùn dùn
jiǒng rán cháng yǐn   wàn zhàng cǔn wèi yán jué   chū fāng gǔn gǔn
yōu yōu cùn hóu zhōng   cǎo sēn běn zūn dào zéi suī jiǎo kuài   wáng hún gǎn kuī kǔn
hóng 鸿 méng zǒng   guǐ jué chěng hěn zhà dòu náo náo   ruò yuàn kěn kěn
xíng tóng   xún gēn běn néng yīn yuán   wéi yǒu běn