蝉听轩为常州谢同知题

明代 丘浚
世间何物声最清,秋高嘒嘒寒蝉鸣。常州别驾日无事,公馀徙倚轩前听。 物声妙与人心合,声入心通无限乐。鼓吹何须两部蛙,凄清绝似三更鹤。 初闻一声如拨弦,含商转羽如有言。一声未已一声续,千声万声断复连。 夕阳欲下雨初霁,树影不摇风细细。奏出千腔雅乐声,带得九秋玄露气。 有如伯牙鼓瑶琴,钟期听音知其心。又如南郭闻天籁,至理在心不在音。 天机气到自然应,隐几坐忘真听莹。承蜩手与此耳同,用志不分神乃定。 忽然飞去君不知,目中彷佛常垂緌。声残响绝寂无有,但见委蜕黏高枝。
shì jiān shēng zuì qīng   qiū gāo huì huì hán chán míng cháng zhōu bié jià shì gōng   xuān qián tīng    
shēng miào rén xīn   shēng xīn tōng xiàn chuī liǎng   qīng jué shì sān gēng    
chū wén shēng xián   hán shāng zhuǎn yǒu yán shēng wèi shēng qiān   shēng wàn shēng duàn lián    
yáng xià chū   shù yǐng yáo fēng zòu chū qiān qiāng yuè shēng dài   jiǔ qiū xuán    
yǒu yáo qín   zhōng tīng yīn zhī xīn yòu nán guō wén tiān lài zhì   zài xīn zài yīn    
tiān dào rán yīng   yìn zuò wàng zhēn tīng yíng zhěng tiáo shǒu ěr tóng yòng   zhì fēn shén nǎi dìng    
rán fēi jūn zhī   zhōng páng cháng chuí ruí shēng cán xiǎng jué yǒu dàn   jiàn wěi tuì nián gāo zhī