禅思

唐代 皎然
真我性无主,谁为尘识昏。奈何求其本,若拔大木根。 妄以一念动,势如千波翻。伤哉子桑扈,虫臂徒虚言。 神威兴外论,宗邪生异源。空何妨色在,妙岂废身存。 寂灭本非寂,喧哗曾未喧。嗟嗟世上禅,不共智者论。
zhēn xìng zhǔ   shuí wèi chén shí hūn nài qiú běn   ruò gēn
wàng niàn dòng   shì qiān fān shāng zāi sāng   chóng yán
shén wēi xīng wài lùn   zōng xié shēng yuán kōng fáng zài   miào fèi shēn cún
miè běn fēi   xuān huá céng wèi xuān jiē jiē shì shàng chán   gòng zhì zhě lùn